THÍCH AI THÌ CỨ TOẢ TÌNH ĐI,CÙNG LẮM THÌ KHỎI LÀM BẠN NỮA
Thích ai thì phải nói, chứ đừng ôm
mộng sầu thảm thiết lúc nào cũng băn khoăn không biết bản thân nên làm gì. Cùng
lắm thì khỏi làm bạn nữa, mình có thiếu bạn bè gì đâu phải không?
Nếu có một tình yêu khó khăn, khổ sở
nhất thì đó chính là yêu đơn phương. Vào một ngày đẹp trời bỗng dưng phát hiện
ra mình crush một người. Chẳng vì lý do gì cả, đôi khi đơn giản chỉ vì người ấy
là người duy nhất mỉm cười với ta vào một ngày khỉ gió nào đó, vì vẻ ngoài ngồ
ngộ hay vì người ấy đẹp trai, giỏi giang, hoặc khi thấy người ta tự dưng bầu trời
cao rộng hơn biết mấy.
Và thế là bắt đầu những chuỗi ngày
truy tìm các thông tin của crush. Nào là xem facebook viết gì, hồi 10 năm trước
người ta thế nào, có thích ai không, cung hoàng đạo là gì, có hợp với mình
không nhỉ?... Nếu không hợp nhau thì vẫn viện cớ phải hợp, nhất định là hợp. Từ
khi biết thích một người, tự dưng chúng ta trở thành người ngớ ngẩn hơn cả. Dù
cho trước đây chúng ta có thông minh, nhanh nhẹn, lém lỉnh, hài hước đến nhường
nào thì khi nói chuyện với người đó ta bỗng thấy mình trở nên nhạt nhẽo, ngu ngốc.
Kỹ năng giao tiếp cũng giảm sút trầm trọng mà không biết nguyên nhân.
Luôn có vô vàn điều dở hơi khi ta
thích một người, kể cả chuyện khi đầu tóc bê bết nhất, khuôn mặt mộc thảm hại
nhất lao ra đường thì gặp ngay người ta. Crush là người khiến ta thấy mình thiếu
tự tin và xấu xí nhất. Nhưng lại sợ hãi nếu như bày tỏ thì người ta sẽ biến mất
ngay lập tức. Việc tỏ tình lúc nào cũng thật sự khó khăn, cứ vào tin nhắn mãi để
bắt chuyện, xóa rồi viết, viết rồi xóa như một đứa dở hơi. Mà mình lại là con
gái, thì có nên chủ động hay không?
"Việc tỏ tình lúc nào cũng thật sự khó khăn, mà mình lại là con gái, thì có nên chủ động hay không?"
Thật ra cô gái ạ, trên cuộc đời này
không phải ai cũng tìm được một người khiến bản thân trở nên ngớ ngẩn và ngây
thơ như thế, cũng không mấy ai may mắn tìm được người khiến mình rung động ấy
đâu. Thế nên là đừng bỏ lỡ.
Nếu thích ai, thấy thời gian khổ cực
đủ rồi, không muốn phải lấm la lấm lét nữa, không muốn nhiều khi nước mắt rơi
vô cớ khi người ta bỗng vô tâm không chú ý đến mình. Hãy thở thật sâu rồi nhắm
mắt nhắm mũi mà nói những gì chân thành nhất, nếu người ta từ chối không thích
mình thì đành chịu thôi, quê thì cũng quê rồi, xấu hổ quá thì kiểu gì sau cũng
hết, buồn thật, đau thật nhưng biết giới hạn của đoạn tình cảm này. Người ta mà
bảo mình làm bạn thôi thì cứ mạnh dạn mà bảo tui nhiều bạn rồi, không cần thêm
bạn nữa. Thế cho nó ngầu!
Đó là tình huống xấu nhất thôi, còn
lỡ người ta mà đáp trả thì sao. Lỡ người ta cũng thinh thích mình nhưng cũng sợ
sệt giống mình lại chả có thêm một mùa hoa à. Vậy nên đừng sợ người ta từ chối,
đừng sợ mối quan hệ rồi sẽ chẳng còn nữa, sợ người ta bỏ đi, đừng kìm hãm mình
trong một khuôn khổ nào cả. Mở lời thì khó nhưng yêu đơn phương khổ quá chừng
còn khó hơn.
Thích ai thì cứ bày tỏ, chỉ cần
mình đủ chân thành, đủ nhẫn nại, đủ kiên trì thì bản thân đã là một sự cố gắng
lớn, xứng đáng được hưởng hạnh phúc rồi. Đừng im lặng để mãi ngày sau nuối tiếc.
Cứ ngầu một lần đi cho đời nhiều bất ngờ, nghen!
Theo Dung Nhi



0 nhận xét:
Đăng nhận xét