Giông bão dừng lại ngoài hiên,
Về đây Góc Nhỏ, bình yên tâm hồn.

CÓ NHỮNG NGƯỜI MÃI CHƯA CÓ NGƯỜI YÊU,CHỈ VÌ ĐẶT QUÁ NHIỀU TIÊU CHUẨN

Bạn có thể biện lý do bận rộn, không gặp người phù hợp, mất niềm tin vào tình yêu… thế nhưng đã đến lúc bạn nhận ra, có phải bạn đang đặt ra quá nhiều tiêu chuẩn cho nửa kia của mình?

THÍCH AI THÌ CỨ TOẢ TÌNH ĐI,CÙNG LẮM THÌ KHỎI LÀM BẠN NỮA

Thích ai thì phải nói, chứ đừng ôm mộng sầu thảm thiết lúc nào cũng băn khoăn không biết bản thân nên làm gì. Cùng lắm thì khỏi làm bạn nữa, mình có thiếu bạn bè gì đâu phải không?

NHỮNG TRÒ "NGHỊCH NGU" CỦA TRẺ EM NÔNG THÔN 8x, 9x

Thế hệ Gen Z hay Alpha sau này chắc khó mà tưởng tượng nổi cái thời chúng mình chơi toàn “đồ tự chế”, nghịch thì thôi rồi, ngã sứt đầu mẻ trán mà vẫn cười hố hố.Thế nên mình muốn kể lại, để anh em 8x, 9x cùng ôn lại thời “oanh liệt”, và cho lớp đàn em sau này biết cha anh tụi nó nghịch cỡ nào!

NGÀY ĐẸP TRỜI TRONG TÔI TẠI DLU

Ôi! Đẹp làm sao màu xanh ngát
Chim hát rền vang, gió nhẹ lay
Cỏ cây nghiêng mình theo điệu hát
Cá vui nhảy múa tựa dưới hồ.

SỐNG TỐT KHÔNG CHỈ LÀ ĐẠO ĐỨC - ĐÓ LÀ KHOA HỌC

Bạn đã từng nghe: "Gieo nhân nào, gặt quả đó." Nhưng bạn có biết khoa học hiện đại đang xác nhận điều này – rất cụ thể.

13/05/2026

ĐỜI TA VẪN THẾ EM ƠI!

 


Đời ta đó cuộc đời đầy sóng gió.
Một kiếp người chợt có rồi chợt không.
Ta yêu em tình yêu vẫn mặn nồng…..
Không gian dối và lòng luôn nhung nhớ ….

Có bao giờ em ơi tự hỏi lòng….
Em có biết ta hằng đêm mong nhớ …..
Khi gặp em, anh trở nên khờ dại ….
Chợt mĩm cười rồi chợt nói vu vơ…

Đời vẫn thế từng ngày trôi nhanh quá…
Chuyện chúng mình như con cá trong ao….
Mỗi ngày qua tình vẫn như ngày nào….
Đau và khổ sống một mình trong hư ảo….

Đời vẫn thế người với người sắc xảo ….
Anh và em giông bão sẽ vượt qua….
Một ngày kia anh biết sẽ không xa….
Tình ta sẽ thăng hoa và hạnh phúc….
Dù cuộc đời thay đổi chẳng phôi pha …..

                                SƯU TẦM

10/05/2026

TRỜI ĐÔNG ĐÀ LẠT

 


     Dường như trời đã sang đông

Bước ra khỏi cửa, ánh hồng lên cao

     Hỏi thì mới biết vì sao?

Chăn êm niệm ấm, ngọt ngào khó buông

     Chim vui ríu rít sau vườn

Uyên ương nhảy múa, cười đùa hát ca

      Bình minh rộn rã sắc hoa

Lòng ta bổng hoá chan hoà nao nao

      Trời đất rộng, núi non cao

Tự do tự tại lẽ nào chẳng vui.

ÂM MƯU BÁN TOÁN

 


Sáng ngày 14 tháng 3, khi tôi còn đang ngủ một cách hoàn toàn hợp pháp và vô hại, vợ tôi đạp tôi rơi xuống đất.

- Dậy! Ra cửa hàng bách hóa Hình Học xếp hàng ngay, không thì thiên hạ mua sạch Pi!

Tôi ngồi dưới nền nhà, ôm lưng, nghĩ mãi không hiểu một người đàn ông lương thiện như tôi đã làm gì để mới sáng ra đã bị toán học tấn công.

- Pi nào? - tôi hỏi. - Nhà mình còn gạo, còn nước mắm, còn cả nửa cân hành khô. Thiếu gì mà phải mua Pi?

Vợ tôi nhìn tôi bằng ánh mắt dành cho những người hoặc phản động, hoặc kém hiểu biết.

- Ông sống bằng cái gì thế? Suốt một tháng nay báo chí, loa phường, truyền hình, trường học, ngân hàng, hiệu cắt tóc, đâu đâu cũng nói. Hôm nay là Ngày số Pi. Tổng Công ty Toán học mở chiến dịch bình ổn tri thức: mua ba lạng Toán tặng không phẩy mười bốn lạng Pi. Nhà bên cạnh đi từ bốn giờ sáng rồi. Còn ông nằm đây!

Tôi nói:

- Nhưng nhà mình có dùng Pi bao giờ đâu.

- Không dùng cũng phải mua. Người ta mua thì mình phải mua. Cả khu phố ai cũng tiêu thụ toán, riêng nhà mình đứng ngoài, thiên hạ bảo vợ chồng mình sống thiếu chiều sâu.

Lập luận ấy, như mọi lập luận trong hôn nhân, vừa vô lý vừa không thể phản bác. Tôi đành xỏ giày, cầm làn đi ra phố.

Ra đầu ngõ đã thấy cờ phướn giăng đỏ đường. Biểu ngữ căng từ cột điện này sang cột điện khác:

“Nhiệt liệt chào mừng Ngày số Pi!”

“Tiêu dùng Toán học là yêu nước!”

“Gia đình văn minh không thể thiếu hằng số vô tỉ!”

Trên loa phường, một giọng nữ trang nghiêm:

“Đề nghị nhân dân xếp hàng trật tự, không chen lấn, không đầu cơ tích trữ Pi quá mức quy định. Mỗi hộ chỉ được mua tối đa một suất Pi phổ thông và hai gói lượng giác cơ bản.”

Tôi đi qua trường tiểu học. Trẻ con đội mũ hình compa, diễu hành, hát:

“Pi ơi ta yêu người

Dài lâu không điểm cuối…”

Có đứa xúc động quá còn khóc.

Đến đại lý Toán học số 4 trực thuộc Bộ Đại số, hàng người ngoằn ngoèo như một phương trình chưa có nghiệm. Ai nấy ôm phiếu mua hàng, nét mặt nghiêm túc như sắp bước vào cuộc chiến bảo vệ tổ quốc khỏi nạn thiếu hằng số.

Đang xếp hàng thì một gã mặc áo khoác sẫm lách tới, thì thầm:

- Anh cần Pi không? Hàng xách tay. Loại dài năm trăm chữ số thập phân, chưa pha tạp, chưa cắt khúc. Có cả bản hữu cơ.

- Pi mà cũng có hàng xách tay?

Hắn cười thương hại:

- Anh tưởng Pi trong nước là Pi nguyên chất chắc? Toàn Pi nuôi công nghiệp. Muốn chuẩn châu Âu phải mua loại này. Trẻ con học vào sáng dạ hẳn.

Tôi lùi ra. Tôi vốn không tin hàng xách tay, nhất là những thứ có thể kéo dài vô tận.

Xếp gần một tiếng mới vào được quầy. Cô mậu dịch viên đeo thước đo góc trước ngực, mặt lạnh như một định lý đã được chứng minh.

- Mua gì?

- Dạ, cho tôi ba phẩy mười bốn lạng Pi loại thông dụng.

Cô ta nhìn tôi như đã phải tiếp hàng trăm người ngu từ sáng đến giờ.

- Hết Pi bán lẻ rồi. Hết từ bảy giờ mười lăm. Bây giờ chỉ còn bán theo gói hỗ trợ tiêu dùng. Muốn mua Pi phải mua kèm nửa cân phương trình bậc hai, hai lạng lượng giác hỗn hợp và một túi căn thức có truy xuất nguồn gốc. Lấy thêm bộ đạo hàm gia đình thì được tặng lịch để bàn in bảng cửu chương.

- Nhưng nhà tôi không dùng lượng giác.

- Không dùng hôm nay thì mai dùng. Tri thức không bao giờ thừa.

- Phương trình bậc hai để được bao lâu?

- Bảo quản nơi khô ráo, tránh ánh nắng trực tiếp, tránh trẻ em dưới sáu tuổi. Mở gói rồi dùng hết trong ba ngày.

- Cô xem bớt cho tôi ít sin cos được không? Nhà tôi người già, ăn nhiều tan không tiêu.

Cô mậu dịch viên đập thước xuống bàn:

- Anh có mua không thì bảo! Sau lưng bao nhiêu người đang chờ. Cấp trên chỉ đạo rõ rồi: hôm nay toàn dân tăng cường tiêu dùng toán học để kích cầu giáo dục. Ai cũng như anh, chỉ muốn mua mỗi Pi, thì đại số, hình học, lượng giác sống bằng gì?

Tôi chợt hiểu đây không còn là chuyện mua bán. Đây là hệ sinh thái.

Tôi vét sạch túi. Cô ta nhét vào làn đủ thứ: phương trình bậc hai gia dụng, một bó sin cos tan còn tươi, căn bậc hai đông lạnh, kèm tờ hướng dẫn sử dụng Pi an toàn trong môi trường gia đình.

Ra khỏi quầy, người ta đang chen nhau đổi điểm thưởng lấy số e ở quầy bên cạnh. Một bà cụ cãi nhau với nhân viên vì phiếu ưu đãi chỉ áp dụng cho logarit tự nhiên, không áp dụng cho logarit thập phân. Một anh thanh niên vừa ký trả góp bộ xác suất thống kê mười hai tháng, mặt tái mét như người mới bán thận. Một ông cán bộ phường đang phát biểu trên truyền hình:

- Gia đình tôi năm nào cũng chấp hành tốt. Năm ngoái tiêu thụ gần bốn cân toán, vượt chỉ tiêu khu dân cư. Nhờ vậy con trai tôi thi đại học không đỗ nhưng nhận thức chính trị về số học rất vững.

Tôi xách làn đi về, vai lệch hẳn sang một bên.

Về đến cửa, vợ tôi nhào ra:

- Mua được Pi chưa?

- Không. Họ bảo muốn mua Pi phải mua kèm cả đống khác. Tôi mua một làn toán đây, nhưng Pi thì không có.

Vợ tôi lục tung cái làn, moi ra một mẩu phiếu bé xíu kẹp dưới gói lượng giác. Trên đó in dòng chữ:

“Quý khách đủ điều kiện tham gia bốc thăm may mắn để có cơ hội mua Pi trong đợt sau.”

Hai vợ chồng ngồi nhìn đống toán nằm giữa nhà.

Ngoài ngõ loa phường lại vang lên:

“Do nhu cầu Pi của nhân dân tăng cao vượt dự kiến, Tổng Công ty Toán học trân trọng thông báo: từ ngày mai sẽ triển khai Tháng khuyến học đặc biệt. Mua hai đơn vị hình học không gian sẽ được quyền đăng ký ưu tiên mua số Pi vào năm sau.”

Vợ tôi nhìn tôi. Tôi nhìn vợ tôi. Rồi bà ấy đứng dậy, lấy lại cái làn, phủi sạch, treo lên tường.

- Mai dậy sớm, - bà ấy nói. - Mình đi mua hình học không gian.

 

NGẨN NGƠ

 

Mây chạy tìm ai, buổi sớm xa

Bầy én dệt nắng, dệt thơ ca

Cây xanh lướt mình theo điệu hát

Lòng chợt xôn xao, khó thể nhoà!

Kìa em bước khẽ giữa rừng hoa

Tóc mây theo gió, thoảng điệu đà

Chàng trai ngẩn ngơ, nghiêng theo bóng

Hồn thơ lạc lối, khó rời xa!

CÓ NHIỀU CHUYỆN XUNG QUANH CHÚNG TA



Có rất nhiều chuyện xảy ra xung quanh chúng ta, nó khiến cho chúng ta khó chịu, bực tức, tiêu cực,...
Và hôm nay, vấn đề cần bàn là về pháp luật.
Tại sao lúc nào chúng ta cũng nghe xung quanh bảo là thằng này bị tội oan, thằng kia vậy mà được tha vì có tiền ( lo loát à ).Nào là con ông này bà kia, được hưởng quyền " phạm luật cho qua ",.. Tất cả khiến chúng ta luôn chao đảo, tin thần lúc tỉnh lúc mơ, không biết rằng sau này mình có gặp tình huống tương tự hay không ?, không biết rằng mình có được như người khác đồn thổi là dùng tiền để cho qua chuyện hay không?,..
Cảm thấy run sợ khi nghĩ tới, tuy là nó tiêu cực nhưng là vấn đề nhứt nhói của xã hội và ai cũng sẽ đối mặt , sẽ nghe người khác kể lại này nọ lọ chai.
Vậy sự thật là gì, có phải luật pháp của chúng ta còn lỗ hổng quá nhiều không ? .Liệu quan chức có thật sự minh bạch không ?. Có phải tất cả những gì tôi nghe được chỉ là sự đồn thổi không chứng cứ cho các cán bộ nhà nước ta không ?.
Có thể sẽ có một vài con sâu phải không ?, Người dân gần như không còn tin tưởng quá nhiều vào luật pháp, phần lớn những người tôi tiếp xúc đều luôn cho rằng tiền bây giờ là luật, thật điên rồ !.
-Những người công nhân bị quỵt tiền lương, đi kiện chẳng ai đứng ra xử lý .
- Hai phe hâm doạ nhau, thậm chí ẩu đả nhau gọi không ai đến xử lý.
- Tai nạn giao thông phần sai thuộc về một người rõ ràng gọi hơn 2 giờ không thấy ai đến xử lý.
- Một thanh niên chuyên trộm cắp, cắp nơi này đem bán nơi khác, đồ người ta bán thì lại giật chạy,... Không ai đến xử lý. Thật Bi Hài !
Nhưng tôi luôn hy vọng, người dân hãy tin tưởng vào pháp luật, luật pháp sẽ bảo vệ chúng ta khỏi kẻ xấu, người dân sẽ được cuộc sống bình yên...À mà không, phải nói là xin các " Đồng Chí " hãy làm đúng trách nhiệm của mình, người dân cần tất cả các " Đồng Chí " cố gắng và làm cho họ thấy luật pháp cứng rắn và minh bạch như thế nào ? Mọi đồn thổi chỉ là vô nghĩa 


MỘT NGÀY BÌNH THƯỜNG

 


Một cơn mưa bất chợt, tôi luôn cho mình rất mạnh mẽ, luôn coi mình là giỏi nhất nhưng đến hôm nay thật sự trong lòng buồn man mác. Chả biết từ bao giờ tôi đã thay đổi như vậy, trầm lặng hơn, quan sát hơn, không còn quả quyết cảm tính như ngày nào. Thật sự, con người ai rồi cũng sẽ thay đổi, nhưng sự rõ rệt đến bất ngờ, phải không bạn?.
Mọi thứ xung quanh dường như đứng lại giữa những hạt mưa ti tách, buồn vì mình đã đánh mất rất nhiều người từng quen biết dù biết mình nên làm vậy, buồn vì cuộc sống sẽ vùi dập những người không muốn cố gắng, buồn gì mình cũng là hạt cát không đủ năng lực làm nên những điều phi thường.
Có lẽ trong hiện tại, tôi đã biết được mình nên làm thế nào !." Nếu mình cố gắng tốt lên mỗi ngày thì khi vào một thời điểm nào đó nếu họ bế tắc cần giúp đỡ ta sẽ có đủ năng lực giúp họ thay đổi ".
Mọi thứ hiện tại với tôi dường như đơn giản hẳn, những đều cần chút bỏ là : suy nghĩ tiêu cực, dễ bỏ cuộc.
" KHÓ KHÔNG CÓ NGHĨA LÀ KHÔNG LÀM ĐƯỢC KHÓ CHỈ LÀ TỐN NHIỀU THỜI GIAN ĐỂ GIẢI QUYẾT VẤN ĐỀ MÀ THÔI " 

KHOẢNH KHẮC THẢ HỒN VÀO THƠ CA



Ta thả hồn thơ theo gió mát

Giữa không gian với thể xác bộn bề

Người tìm yên tĩnh

Kẻ chốn lao xao

Bước chân mỏi, liệu còn muôn trùng lối ?

Hãy bước tiếp, trước khi tuổi trẻ này đóng lối

Như mặt trời một mình vẫn toả sáng

Như Bác Hồ một đời thầm lặng để cứu lấy quê hương!. 

NGÀY ĐẸP TRỜI TRONG TÔI TẠI DLU

 

Ôi! Đẹp làm sao màu xanh ngát

Chim hát rền vang, gió nhẹ lay

Cỏ cây nghiêng mình theo điệu hát

Cá vui nhảy múa tựa dưới hồ.

Ôi! Đẹp làm sao cảnh nên thơ

Thả hồn bay bổng hoá ngu ngơ

Niềm vui bừng sáng trong khoảnh khắc

Đứa trẻ ngày nào của tuổi thơ.

Thơ chúc 8/3 Sư Phạm Toán


 

 


Phía trước con đường lắm tơ vương

Cảnh đẹp xung quanh khó hững hờ

Người đến kẻ đi ai ở lại

Trăng đơn tròn sáng ai tiếc thương.

TẠI SAO KHÔNG TRỰC TIẾP DẠY HỌC SINH NHỮNG LUẬT NGẦM CỦA XÃ HỘI?

 


Tại sao chúng ta luôn chê trách trường học dạy học sinh những thứ quá hoa mỹ, văn vở không thực tế?Tại sao không trực tiếp dạy cho học sinh những luật ngầm của xã hội?

Bởi vì phải tránh để cuộc đời sau này của đám nhỏ đánh mất giới hạn đạo đức cơ bản nhất làm nên phẩm giá con người.

Khi còn nhỏ, chưa hiểu chuyện, học sinh rất dễ tin tưởng vào những gì mình được dạy. Khi trưởng thành, có suy nghĩ riêng và trải qua muôn mặt của xã hội, chúng sẽ bắt đầu nghi ngờ những tiêu chuẩn đạo đức đã từng được học.

Gần như tất cả mọi người sau khi bước vào xã hội đều hành xử theo tiêu chuẩn đạo đức thấp hơn so với khi còn đi học.

Có một câu chuyện thế này:

Trong khu phố, cửa hàng tiện lợi mới khai trương tặng gà rán miễn phí cho mỗi khách hàng. Sau khi nhận phần mình, người mẹ vội lấy áo khoác khác bắt con thay vào, kéo sụp mũ xuống và dặn: "Lát sang quầy khác, ai hỏi thì bảo vừa mới tới. Phải biết tận dụng, mình không lấy người khác cũng lấy hết, chẳng tội gì chịu thiệt."

Đứa trẻ lo sợ bảo đó là nói dối, nhưng người mẹ mắng ngay: "Khờ khạo! Thà chịu đói chứ không biết động não à?". Sau khi trót lọt lấy thêm 3-4 phần ăn, người mẹ vừa ăn vừa dạy con: "Ở đời cái gì miễn phí là phải vồ lấy ngay, không khôn lỏi là chỉ có ăn cám."

Khi cái bụng được lấp đầy bằng sự gian dối, tâm hồn đứa trẻ cũng hình thành một lỗ hổng. Nó bắt đầu coi liêm sỉ là vật cản và sự khôn lỏi là kỹ năng sinh tồn. Khi "tiêu chuẩn đạo đức" ban đầu đã bị kéo xuống mức thấp nhất để đổi lấy miếng ăn, đứa trẻ ấy sau này ra đời sẽ rất dễ dàng bước qua mọi giới hạn để đạt được lợi ích, bất chấp đúng sai.

Thay vì nỗ lực để tạo ra giá trị, đứa trẻ ấy sẽ dành cả thanh xuân để tìm "kẽ hở". Nó có thể gian lận trong công việc, lừa lọc trong quan hệ bạn bè, vì trong đầu nó luôn vang lên lời dạy năm xưa: "Không khôn lỏi là chỉ có thiệt thân".

Khi giá trị quan của học sinh chưa hình thành, ta dạy cho chúng tiêu chuẩn đạo đức cao hơn để những nguyên tắc này thấm sâu vào tâm hồn. Sau này, chỉ cần cuộc đời không xảy ra biến cố quá lớn, tiêu chuẩn đạo đức của chúng sẽ không xuống quá thấp và khó mà trở thành người xấu.

Ngược lại, nếu khi học sinh chưa có giá trị quan chín chắn và chưa có khả năng suy nghĩ độc lập, ta lại dạy chúng bằng tiêu chuẩn lỏng lẻo, thấp kém; thậm chí từ nhỏ đã nói với chúng những sự thật tàn khốc, mạnh được yếu thua, thì gần như chắc chắn sau này chúng sẽ trở thành người xấu, thậm chí là rất xấu.

Khi cái nền đạo đức ban đầu đã thấp đến mức "chạm đáy", thì chỉ cần một cơn gió nhẹ của cám dỗ, đứa trẻ ấy sẽ dễ dàng rơi vào hố sâu của sự tha hóa.

TRẺ, GIÀ...TƯ DUY KHÁC NHAU!



1. Khi còn trẻ, ta thường nghĩ rằng: Biết níu giữ là khôn ngoan. Nhưng khi đã già, ta mới nhận ra rằng: Biết buông bỏ mới là trí tuệ!

2. Khi còn trẻ, ta thường nghĩ rằng: Người giàu có là người lấy về rất nhiều. Nhưng khi đã già, ta mới biết rằng: Người giàu có là người cho đi rất lớn!

3. Khi còn trẻ, ta thường nghĩ rằng: Mạnh mẽ là vượt qua người khác. Nhưng khi đã già, ta mới biết rằng: Mạnh mẽ là vượt qua chính mình!

4. Khi còn trẻ, ta thường nghĩ rằng: Kẻ nói nhiều là kẻ thông minh. Nhưng khi đã già, ta mới biết rằng: Người biết lắng nghe mới là người thông thái!

5. Khi còn trẻ, ta thường nghĩ rằng: Nếu ta thắng phải hơn người thua. Nhưng khi đã già, ta mới biết rằng: Đến nơi là mọi người cùng thắng!

6. Khi còn trẻ, ta thường muốn sống thật lâu. Nhưng khi đã già, ta muốn sống sao cho có ý nghĩa với cuộc đời!

7. Khi còn trẻ, ta thường muốn người khác chấp nhận mình. Nhưng khi đã già, ta nhận ra rằng: Chỉ cần mình chấp nhận mình là đủ!

8. Khi còn trẻ, ta mong muốn thay đổi cả thế giới. Nhưng khi đã già, ta mong muốn thay đổi chỉ bản thân mình mà thôi!

9. Khi còn trẻ, ta thường nghĩ rằng: Khi trưởng thành, ta sẽ không còn bị tổn thương. Nhưng khi đã già, ta mới biết rằng: Trưởng thành là biết điều chỉnh tiếng khóc về chế độ im lặng!

10. Và khi còn trẻ, ta thường nghĩ rằng: Có tiền sẽ có tình yêu, có vật chất, người ta sẽ yêu quý…. Nhưng khi đã già, ta mới biết rằng: Lương thiện bạn sẽ có mọi trái tim!

Sưu tầm

 

TAO NÊN VỀ HỌP LỚP VỚI MÀY KHÔNG?



Tao nên về họp lớp với mày không?

Dẫu quắt quay nhớ phượng hồng, áo trắng

Nhưng tao nghèo, đời dầm mưa dãi nắng

Đôi vé tàu về hết hẳn tháng lương!

Ai chẳng muốn về một thuở yêu thương?

Ríu rít, líu lo má hường, môi thắm

Chúng mình bây giờ khác xưa nhiều lắm

Đâu ngang hàng như thuở tắm mưa chung?

Mày rủ tao về tìm lại thanh xuân

Nhưng Bá Kiến muốn ngồi cùng Nghị Quế

Thị Nở, Chí Phèo nhìn nhau, biết thế

Lủi thủi, ngậm ngùi bên gốc phượng xa

Có những nỗi lòng không dễ nói ra

Có những cuộc vui đọng buồn đáy mắt

Có những chia ly từ khi gặp mặt

Tao nên về họp lớp với mày không?

                        Lê Thị Thu Hà

TẠI SAO NGƯỜI KHÔNG CÓ ĐIỀU KIỆN THƯỜNG TỰ TI?


Tại sao người không có điều kiện thường tự ti?
---------
1.
Chủ yếu là vì họ chưa hiểu rõ bản chất của cuộc đời.
Phần lớn mọi người không phải khác nhau ở chỉ số IQ. Tất cả chỉ gói gọn trong bốn chữ: “thuần thục sinh khéo” – làm nhiều sẽ giỏi.
Khi bạn thường xuyên đến những nơi sang trọng, bạn sẽ dần quen với quy tắc ở đó,
thế là người khác nói bạn là “người từng trải”, “có phong thái, có khí chất”.
Khi bạn yêu đương nhiều, hiểu rõ những “mẹo” trong các mối quan hệ nam nữ, bạn sẽ trở thành “thiên tài tình trường bình thường mà bất phàm”.
Lúc bạn yêu người đầu tiên, bạn sợ hãi. Nhưng yêu đến người thứ 100, thứ 101 rồi, bạn còn sợ nữa không? Bạn sẽ thấy mọi thứ đều dễ như trở bàn tay.
Một người chỉ cần có cơ hội thử sai, họ sẽ không thể mãi là “kẻ thấp kém”.
Điểm nghẽn lớn nhất của người nghèo nằm ở chỗ họ không có quyền được thử sai,
thế nên kỹ năng nào nhìn cũng yếu, rồi dần dần họ bắt đầu nghi ngờ chính mình:
“Có phải mình kém thông minh hơn người khác không?”,
“Có phải mình không cố gắng bằng họ không?”
— Hoàn toàn là sai hướng tư duy.
Khi bạn thật sự hiểu rõ quy luật của đời người, bạn sẽ không còn trách bản thân nữa và sự tự ti cũng biến mất.
Chỉ đơn giản là như vậy thôi.
---------------------------
2.
Bên tai con cái nhà nghèo, rất hiếm khi nghe thấy những từ như:
“Tự do, nghệ thuật, niềm vui, hạnh phúc, tận hưởng, bình đẳng, tình yêu.”
Từ nhỏ đến lớn, họ chỉ nghe:
“Bình an, giữ thể diện, đừng để người ta khinh, chăm chỉ, thật thà, nghe lời, nhẫn nhịn, chịu khổ mới thành người giỏi.”
Điểm số thì luôn bị so với người giỏi nhất, còn vật chất thì so với người kém hơn.
-------------
3.
Tôi có rất nhiều bạn học tiến sĩ, từ năm đầu đến khi tốt nghiệp, khí chất và tinh thần của họ thay đổi rất lớn.
Một vài người xuất thân từ nông thôn. Năm đầu tiên, họ rất thật thà, hiền lành, thậm chí bị bạn học batnat bằng lời nói cũng không phản kháng.
Đến khi tốt nghiệp, không ai còn như vậy nữa — họ trở nên tự tin, mạnh mẽ, thậm chí có chút khôn khéo. Những người học hành thành công nhất lại càng rõ điều đó.
Không chỉ người Trung Quốc, tôi có một người bạn Ấn Độ cũng thế. Lúc mới quen, anh ta nói năng rụt rè, hỏi gì đáp nấy. Đến khi tốt nghiệp, anh ta tự tin đến mức khiến người khác thấy “ghét”.
Tôi từng suy nghĩ rất nghiêm túc — rốt cuộc điều gì đã thay đổi họ?
Tôi cho rằng:
Trong quá trình làm nghiên cứu tiến sĩ, họ liên tục giải quyết các vấn đề, đặc biệt là vấn đề mang tính sáng tạo. Quá trình ấy giúp họ vượt qua sự yếu đuối trong tinh thần. Họ không còn sợ hãi nữa, bởi họ tin vào khả năng giải quyết vấn đề của chính mình.
Và đó cũng là nguồn gốc thật sự của sự tự ti ở người nghèo. Bề ngoài, dường như do thiếu thốn vật chất, nhưng thực chất là họ không tin vào khả năng giải quyết vấn đề của mình.
-------------
4.
Nguyên nhân của sự tự ti còn có hai điểm rất quan trọng khác:
- Không ai dạy họ cách bảo vệ quyền lợi của bản thân.
- Họ khó nhận được sự tôn trọng và công nhận trong môi trường xung quanh.
Con cái nhà nghèo thường được dạy rằng: “Ngoan một chút, đừng gây chuyện.”
Khi bị người khác đánh, cha mẹ xót tiền thuốc, xót quần áo rách, nhưng lại không bao giờ hỏi:
“Con có đau không?”/ “Đi, mẹ/ba cùng con đi nói chuyện rõ ràng với nó.”
Lâu dần, đứa trẻ không dám đứng lên bảo vệ mình khi bị bắt nạt, vì chưa bao giờ được hậu thuẫn.
Khi đi làm, gặp khó khăn, cha mẹ thường khuyên: “Thôi, đừng làm to chuyện, nhà mình đâu có quyền thế gì, nhỡ mất việc thì sao?”
Khi muốn học tiếp để nâng cấp bản thân, họ không thể bỏ việc để học, vừa làm vừa học, tan làm chen chúc một tiếng tàu điện ngầm rồi mới cố đọc vài trang sách. Mệt mỏi đến thế, nhưng lại tự trách:
“Mình học không vô, chắc mình ngoo quá rồi?”
Những dịp lễ Tết, khi đi thăm họ hàng, họ không chỉ thấy nhà người ta to đẹp mà còn thấy cha mẹ mình phải cười gượng, nhún nhường, trong khi con cái nhà người khác được phép nghịch ngợm, khoe khoang.
Trẻ con không hiểu ngay, nhưng vài lần là hiểu, và từ khoảnh khắc hiểu ra đó, mầm tự ti đã cắm rễ.
Không có lời khen, không có sự tôn trọng, không có chỗ dựa, không có cơ hội thử sai. Vậy trong hoàn cảnh như thế, phải nỗ lực đến mức nào mới dám tự tin đây?
Có mấy ai sẽ khen một đứa trẻ bình thường, hơi rụt rè chứ?
--------------
5.
1. Môi trường là vũng lầy. Xung quanh thiếu khích lệ, thiếu giúp đỡ chân thành lại đầy sự đố kỵ và hạ thấp nhau. Lâu dần, con người trở nên nhạy cảm với đánh giá, bên ngoài thì thể hiện tự tôn mạnh mẽ, nhưng bên trong lại tin rằng mình thật sự kém như người ta nói.
2. Thiếu tư duy dài hạn.
Vì phải vật lộn để sinh tồn, họ chỉ dám làm những việc mang lợi ích ngắn hạn, dần dần đánh mất khả năng hoạch định tương lai, không còn hy vọng, và khi sống mà chỉ còn biết “hy vọng trúng số” — làm sao không tự ti được?
3. Thích so sánh nhưng không có gì nổi bật để so.
Môi trường cạnh tranh và khinh thường lẫn nhau khiến họ sống bằng sự so sánh, nhưng vì không có đủ năng lực hay thành quả để tự tin, họ thua ngay trong chính phép so sánh đó.
4. Khả năng chịu lỗi kém.
Vì một sai lầm nhỏ cũng khiến họ mất rất nhiều, họ sợ sai, sợ trách nhiệm, nên chẳng dám thử điều mới.
Mà không dám thử, thì mãi mãi tự ti.


SỐNG TỐT KHÔNG CHỈ LÀ ĐẠO ĐỨC – ĐÓ LÀ KHOA HỌC


Bạn đã từng nghe: "Gieo nhân nào, gặt quả đó." Nhưng bạn có biết khoa học hiện đại đang xác nhận điều này – rất cụ thể.

1. NÃO BỘ HỌC THEO THÓI QUEN:

Mỗi lần bạn chọn suy nghĩ tích cực, nói lời tử tế, giúp đỡ người khác – não bộ củng cố đường kết nối thần kinh tương ứng.

Khoa học thần kinh gọi đây là tính dẻo thần kinh (neuroplasticity).

Nguyên lý Hebb (1949): "Các tế bào thần kinh kích hoạt cùng nhau sẽ liên kết với nhau."

→ Càng lặp lại hành vi tốt, não càng dễ tái tạo nó cho đến khi trở thành bản năng.

Làm tốt không phải hy sinh. Đó là đang tái lập trình não bộ của chính mình.

2. VÒNG LẶP TĂNG TRƯỞNG:

Nhận thức tỉnh táo

+ Suy nghĩ và hành động tốt hơn

+ Người xung quanh tin tưởng bạn

+ Môi trường sống tốt hơn

+Tâm trí bình an tiếp tục tốt hơn

Lặp lại...

Tâm lý học nhận thức hành vi (CBT) gọi đây là vòng xoáy đi lên (upward spiral).

3. SỐNG TỐT GIÚP BẠN KHOẺ HƠN:

Đại học Harvard theo dõi hàng trăm người suốt 80 năm và kết luận: Chất lượng các mối quan hệ là yếu tố dự đoán hạnh phúc và sức khoẻ lâu dài tốt hơn cả tiền bạc hay danh vọng.

Ngoài ra, hành động từ bi và lòng tốt được chứng minh giảm cortisol (hormone căng thẳng), giảm lo âu, tăng cảm giác có ý nghĩa.

→ Khi bạn tốt với người khác, hệ thần kinh của bạn cũng được hưởng lợi. Và nhờ vậy, sức khoẻ tinh thần của bạn cũng tốt hơn.

4. MÔI TRƯỜNG ĐỊNH HÌNH BẠN LÀ AI:

Nghiên cứu Christakis & Fowler theo dõi gần 5.000 người trong 20 năm cho thấy: hạnh phúc và cả sự cô đơn, thói quen xấu - đều lan truyền qua mạng lưới quan hệ đến tận 3 bậc -người quen của người quen của người quen bạn. Và điều đó xảy ra do lây lan thật sự, không phải vì “người giống nhau thì chơi với nhau".

Người bạn chơi cùng, nội dung bạn đọc, công việc bạn làm đang điêu khắc não bộ và tính cách của bạn mỗi ngày, dù bạn không nhận ra.

→ Chọn môi trường lành mạnh là đầu tư dài hạn cho chính mình.

5. LÀM TỐT VÌ MUỐN ĐƯỢC KHEN - SẼ KHÔNG BỀN:

Lý thuyết Tự quyết (Deci & Ryan) chứng minh: Động lực nội tâm (làm vì thấy ý nghĩa) bền vững hơn nhiều so với động lực bên ngoài (làm để được khen, được nhìn nhận).

→ Làm tốt từ bên trong mới là nguồn năng lượng không cạn.

MỘT LƯU Ý THÀNH THẬT:

Khoa học không nói “người tốt sẽ không gặp chuyện xấu”. Cuộc đời vẫn có yếu tố ngẫu nhiên, bệnh tật, bất công.

Điều khoa học nói là: lối sống thiện lành giúp bạn có nền tảng tâm lý vững hơn, quan hệ tốt hơn và phục hồi nhanh hơn khi khó khăn đến.

Người xưa không có máy chụp não hay dữ liệu thống kê. Nhưng họ đã quan sát đủ lâu để biết: Sống tốt - không phải là phần thưởng bạn nhận về, mà là con người bạn trở thành. Và khoa học, 2.500 năm sau, chứng minh là đúng!

07/05/2026

MỖI LẦN BẠN NGẠI LÀ BẠN MẤT ĐI MỘT CƠ HỘI


Xã hội sẽ không có chỗ cho người ngại

Bạn ngại nói – nên người khác không biết bạn muốn gì.

Bạn ngại hỏi – nên bạn mãi loay hoay trong mù mờ.

Bạn ngại bắt chuyện – nên bạn lỡ mất một người có thể thay đổi cuộc đời bạn.

Bạn ngại bắt đầu lại – nên bạn mãi đứng sau một cuộc sống không thuộc về mình.

Bạn ngại bị đánh giá – nên bạn sống dưới ánh mắt người khác, không phải trái tim mình.

Và rồi bạn bảo mình không có cơ hội, không gặp đúng người, không tìm được hướng đi.

Nhưng có bao giờ bạn tự hỏi: có phải do chính mình đã từ chối những điều đó – chỉ vì NGẠI?

Cái ngại chả giúp ích được gì ngoài việc cản trở bạn trì hoãn

Dừng lại ngay đi

Trong lúc bạn đang ngại thì cơ hội đã nằm trong tay người khác

Mạnh mẽ vượt qua cái ngại đó

Bạn sống cho chính mình mà, không phải để làm vừa lòng ánh nhìn người khác.

Ngẩng cao đầu lên và bắt đầu, ngay bây giờ.

 


NHỮNG TRÒ "NGHỊCH NGU" CỦA TRẺ EM NÔNG THÔN 8x, 9x (PHẦN 1)

NHỮNG TRÒ "NGHỊCH NGU" CỦA TRẺ EM NÔNG THÔN 8x, 9x

Từ lâu rồi, mình ấp ủ ý định viết một chuỗi bài về những trò nghịch dại của trẻ con nông thôn thế hệ 8x, 9x. Bởi vì chính mình – cũng từng là đứa trẻ nông thôn thứ thiệt – lớn lên trần trụi với cành cây, ngọn cỏ, và… vâng, từng lấy que chọc đít bò một cách đầy nghệ thuật.


Thế hệ Gen Z hay Alpha sau này chắc khó mà tưởng tượng nổi cái thời chúng mình chơi toàn “đồ tự chế”, nghịch thì thôi rồi, ngã sứt đầu mẻ trán mà vẫn cười hố hố.Thế nên mình muốn kể lại, để anh em 8x, 9x cùng ôn lại thời “oanh liệt”, và cho lớp đàn em sau này biết cha anh tụi nó nghịch cỡ nào!

Các bạn biết rồi đấy, ở nông thôn những năm 2000, nhà nào chẳng nuôi chó. Ít thì một con, nhiều thì vài ba con. Vừa trông nhà, vừa để… thờ ịt. Đa phần đều là chó cỏ, nhỏ con nhưng gan lì, sủa to và đặc biệt trung thành – giữ nhà khiếp phải biết. Ấy thế mà tụi trẻ con nông thôn chúng mình lại biến bản năng “giữ nhà” ấy của loài chó… thành trò chơi quốc dân – chọc chó!

Bước 1 – Tìm mục tiêu:
Cả bầy kéo nhau đi trinh thám làng trên xóm dưới. Vừa đi vừa la hét, đi qua nhà nào mà chó sủa inh ỏi là… bắt được sóng!
“Xác nhận mục tiêu” thành công – cả bọn đánh dấu địa chỉ cần chọc.

Bước 2 – Chọn đối tượng:
Nhà nào đáng ghét thì chọc, hoặc nhà nào hiền lành, không cọc thì chọc.
Chứ nhà nào nóng tính, chọc xong mà họ vác chổi chạy ra là xác định no đòn.

Bước 3 – Hành động!
Cả bầy áp sát cổng, bắt đầu kích hoạt tiếng ồn: gào, gõ, nhảy, la hét, nhảy múa tung tăng.
Chừng nào chó trong nhà nhảy sổ ra sủa inh tai thì… Chạy!!!

Chạy nhanh như gió, dép văng tứ tung. Đứa nào chậm là xác định “ăn đòn” – hoặc là của chó, hoặc là của phụ huynh. Thường thì mấy con chó đuổi một đoạn rồi dừng (vì hết lãnh thổ), lúc ấy cả bầy ngã vật ra cười hố hố, đứa thì vỗ đùi đen đét, đứa thì cười sằng sặc. Đứa nào chạy chậm là xác định bị “đớp”. Mà mình – chính chủ bài viết này – vinh dự được cắn hai phát liền! Chuyện là hôm đó mình theo bầy anh lớn đi chọc chó. Mình nhỏ con nhất, chạy chậm nhất, và kết quả là… hai vết sẹo huyền thoại. Ai muốn xem bằng chứng, cứ inbox, mình show liền. Còn nhớ hôm đó về nhà, mình vừa khóc vừa bị mẹ mắng, vừa đau vừa xấu hổ. Nhưng chỉ vài hôm sau… lại chọc tiếp! Anh hùng mà, sợ gì mấy con chó! 

Bây giờ nhớ lại, vẫn thấy rùng mình vì hai lần bị chó táp, nhưng cũng thấy biết ơn. Vì nhờ những trò nghịch ngợm “bá đạo” đó mà tuổi thơ nông thôn của mình rực rỡ hơn bao giờ hết

MỖI NGƯỜI SẼ CÓ MỘT LỐI SỐNG

 
MỖI NGƯỜI SẼ CÓ MỘT LỐI SỐNG

Rồi sẽ đến một ngày,chúng ta sẽ lớn lên sẽ cảm thấy mình thật sự lạc lõng giữa dòng đời bao la.Đúng,chẳng có gì suôn sẻ cả,và sẽ có 2 loại mà ai cũng đều nằm trong đó.

1. Là người được gia đình bao bọc quá kĩ lưỡng,quá thoải mái sống êm dịu nhẹ nhàng ngày này qua tháng nọ.Và rồi,đến một ngày nào đó người thuộc loại này sẽ mất đi phương hướng,sẽ cảm thấy yếu đuối và thấy mình thật sự thất bại.

2. Là người được gia đình ủng hộ,được tự do độc lập suy nghĩ,tự do theo đuổi thứ mình thích và tự do cố gắng một cách mãnh liệt khi không có sự can ngăn từ gia đình.Và rồi,họ đã trở nên mạnh mẽ khi nào không hay,họ trở nên lanh lợi hơn,tự giải quyết vấn đề một cách quyết đoán mà đến họ xem lại còn không nhận ra mình.

Và nếu sự yếu đuối và lo sợ bị bỏ lại của một con người dâng cao,họ sẽ cảm thấy tự ti về mọi thứ,cảm thấy thua thiệt và thứ đáng lẽ họ đã học được từ sớm chứ không phải 30 tuổi hay 35 tuổi mới có thể bắt đầu học.

Cuối cùng bước ra đời,họ sẽ là ai.

TỐC ĐỘ TRẢ LỜI TIN NHẮN TỶ LỆ THUẬN VỚI TÌNH CẢM NGƯỜI TA DÀNH CHO BẠN


TỐC ĐỘ TRẢ LỜI TIN NHẮN TỶ LỆ THUẬN VỚI TÌNH CẢM NGƯỜI TA DÀNH CHO BẠN

Bạn có tin vào điều này không? Một sự thật hiển nhiên đấy, nếu người ta mãi mà không trả lời tin nhắn của bạn thì bạn nghĩ đúng rồi, người ta không thích bạn. Thế thôi!

Điều này cũng giống như gặp phải người vô tâm không phải vì người ta bận, mà đó là vì trái tim người ta không hướng về bạn và thế là người ta luôn tỏ ra bận rộn với bạn. Chúng ta luôn là những kẻ khờ khạo trong tình yêu và có ít nhiều ảo tưởng.

Chúng ta đôi khi cứ nghĩ rằng chỉ cần thành tâm quan tâm họ, dành thời gian cho họ, đeo đuổi họ thì họ sẽ động lòng mà yêu ta. Nhưng không, tỷ lệ phần trăm này rất ít, có chăng là dành cho những cô gái xinh đẹp cộng may mắn mà thôi. Còn đối với những đứa có nhan sắc thường thường như ta, sự đeo đuổi đó lắm khi còn làm họ cảm thấy khó chịu.

Những ngày chúng ta để ý đến một người, thế giới của chúng ta tràn ngập hình ảnh của họ. Chúng ta luôn muốn biết giờ này họ đang làm gì, ở đâu, với ai. Và rồi chúng ta còn mò mẫm hết facebook của người ta để xem hết về quá khứ của người đó. Khi sự chú ý này lên đến đỉnh điểm, chúng ta bèn liều lĩnh, dũng cảm nhắn tin cho họ.

Kiểu như: 'Khi em thật lòng thích anh, em không cần tự trọng nữa'.

Sau tin nhắn đó là lúc chúng ta nhìn chăm chăm vào màn hình điện thoại, đợi người kia hồi âm. Một phút rồi một giờ trôi qua, chúng ta cảm giác như vài năm dài đằng đẵng. Có khi chúng ta sẽ tự chửi mình là ngu ngốc, là vớ vẩn… vì mãi vẫn chưa thấy tin nhắn từ người kia, nhưng đến khi nhận được tin nhắn rồi thì chúng ta mới dám khẳng định là mình ngu ngốc thật.

Vậy đó, tình yêu đôi khi là những trò đùa. Và qua nhiều lần lấy cái dũng cảm của mình để bao biện thì chính thức rút ra kết luận: Tốc độ trả lời tin nhắn tỷ lệ thuận với tình cảm người ta dành cho mình. Có thể một lần, hai lần người ta bận thì trả lời chậm nhưng vài lần như thế thật thì người ta đang thấy chúng ta đúng là những kẻ quấy rối.

Theo lý thuyết, nếu chúng ta kiên trì thì cuối cùng người ta cũng mềm lòng, sự thật chính là khi chúng ta kiên trì một vài lần, chỉ một vài lần thôi mà thái độ người ta vẫn không xoay chuyển, tin nhắn của người ta trả lời vẫn vô cùng thờ ơ và chậm chạp như một chú rùa thì chắc rồi, người ta không để ý hoặc đã có đối tượng khác.

Con gái được quyền chủ động, đó là điều hiển nhiên trong thế giới này, nhưng tỷ lệ thành công thì lại chiếm một phần rất nhỏ. À nói đến đây sẽ có thêm một số cô gái ngây thơ tơ mơ bảo tiếp rằng nhưng cũng có khi người ấy chủ động nhắn tin cho mình thì sao? Đúng rồi, nếu chủ động nhiều lần, trả lời siêu nhanh tức là bạn đã thành công. Còn nếu chủ động nhưng rồi mọi thứ lại trở về quỹ đạo cũ thì hẳn là khi đó chàng ta… rảnh.

Cuộc sống này đôi khi chẳng có màu hồng như chúng ta nghĩ, tìm được người mình yêu và yêu mình cũng rất đỗi khó khăn. Vậy nên nếu tìm được một chàng trai buồn ngủ ríu cả mắt vẫn cố gắng nhắn tin cho bạn, hay bận đến 'sấp mặt' vẫn cố vớt vát nhắn cho bạn vài dòng hỏi thăm, nhắc nhở thì hãy trân trọng người ấy đi.

Dù sao thì căn cứ vào 'định luật thời gian và tốc độ trả lời tin nhắn' cũng đo được mấy phần tình yêu rồi. Có buồn vì mình đôi lần ngu cũng không sao cả, sau này sẽ dễ chấp nhận và biết kiên nhẫn chờ một người thuộc về mình thôi.

Theo Dung Nhi


SAU NÀY CHÚNG TA CÁI GÌ CŨNG CÓ,NHƯNG LẠI KHÔNG CÓ CHÚNG TA

 


SAU NÀY CHÚNG TA CÁI GÌ CŨNG CÓ,NHƯNG LẠI KHÔNG CÓ CHÚNG TA.

Những năm tháng đó, chúng ta chẳng có gì ngoài dũng khí và tình yêu chân thành. Những năm tháng sau này, chúng ta cái gì cũng có nhưng lại chẳng còn có dũng khí mà nói yêu thương nhau nữa.

Gửi chúng ta của thời niên thiếu…

Hồi trẻ chúng ta luôn coi nhẹ phần mở đầu, tình yêu của chúng ta ngày đó đến tự nhiên như hơi thở, đến nỗi đôi khi chúng ta còn không biết bắt đầu từ lúc nào. Những năm tháng đó chúng ta chẳng có gì ngoài dũng khí, chẳng ngại nói lời yêu, chẳng ngại thể hiện tình yêu.

Đó là những năm chúng ta chẳng có gì cả, ngoài có 'chúng ta'. Là những năm cả hai vẫn còn miệt mài ngồi trên ghế giảng đường, miệt mài với sách vở, với những giờ làm thêm để kiếm tiền. Tình yêu cũng vô cùng đơn giản, ngày ngày đi học, ngày ngày viết những tin nhắn sến sẩm dành cho nhau. Chiếc điện thoại ngày ấy chỉ chứa chưa được một trăm tin nhắn, thế nên mỗi lúc đầy tin nhắn lại phải phân vân lựa chọn không biết nên xóa tin nào, tin nào nên giữ lại. Mỗi lần có khuyến mãi tin nhắn là vui lắm, đăng ký rồi nhắn tin hí hoáy cả ngày cho nhau không biết chán. Gặp nhau chẳng có tiền ăn cơm cứ nhường nhau mãi, đến ngày kỷ niệm cũng chỉ dám tặng nhau một bông hồng.

Những ngày tình yêu gặp giông bão, hai đứa chẳng nói với nhau câu gì nhưng cuối cùng sợ mất nhau lại vội vàng chạy đến trước cổng nhà khóc lóc như mưa, chỉ cần thế thôi là đã làm hòa, không nỡ mà giận người kia nữa. Năm ấy chúng ta cố gắng, hứa hẹn với nhau nhiều điều, từ việc sau này sẽ cùng nhau ra trường, cùng nhau phấn đấu, cùng nhau xây dựng tương lai, cùng nhau có một gia đình ấm áp.

Năm đó tình yêu của chúng ta thiếu thốn vật chất nhưng lại rất chân thành. Nghĩ rằng chàng trai, cô gái đi cùng mình thời niên thiếu sẽ chung đường mãi đến mai sau.

Nhưng tình yêu lại không chiến thắng nổi những thử thách, khoảng cách, cám dỗ, thời gian. Thế rồi chúng ta chẳng chờ được nhau.

Khi đã trưởng thành, chúng ta đều trở thành những người như mình từng mong muốn. Chúng ta mua được mọi thứ mà ngày xưa hai đứa chỉ đứng ngắm, chúng ta có thể tới những nhà hàng đắt tiền, nơi mà chúng ta đã từng làm thuê, chúng ta có thể mua những món quà giá trị mà hẳn là những cô, cậu bé ngày xưa sẽ thích lắm.

Sau này chúng ta cái gì cũng có, chỉ là không có 'chúng ta'. Không có cô gái, chàng trai của mười năm trước. Thời gian khắc nghiệt, sự thật đau lòng. Những năm tháng ấy thứ chúng ta để lỡ mất không phải là tình yêu, mà là dũng khí. Khi chúng ta đã có đầy đủ mọi thứ, thứ chúng ta thiếu đó là sự dũng cảm trong mỗi cuộc tình. Chúng ta né tránh những sự tổn thương không đáng có, chúng ta luôn phải đảm bảo an toàn cho trái tim mình, nên chúng ta bỏ lỡ nhiều điều.

Nhiều lúc chúng ta thèm lắm cảm giác của chúng ta ngày xưa ấy, yêu một cách cuồng nhiệt, sống một cách tự do. Thế nhưng chúng ta của bây giờ đều là những người chín chắn, chúng ta sợ đổ vỡ, sợ chia ly, sợ rào cản. Là của chúng ta với một trái tim tưởng mạnh mẽ nhưng lại đầy yếu đuối.

Hai chúng ta mỗi người có một cuộc sống riêng, không liên quan, không can thiệp, không làm phiền nhau. Thời gian cuốn trôi tất cả mọi thứ, thỉnh thoảng nhớ lại thời xa xưa cũ chỉ vội lướt qua rồi bước tiếp cho kịp dòng đời. Chọn lấy một người để yêu một tình yêu đủ bình thường và ít rủi ro nhất.

Nhưng những ngày như hôm nay, mưa gió ngập đầy, lại thấy thương nhớ chúng ta của những tháng năm ấy quá, chỉ nhớ thương thôi cũng đủ đau lòng rồi.

Chỉ tiếc thanh xuân thì trôi nhanh mà kim đồng hồ không quay ngược. Dù thế nào cũng phải thừa nhận, người ấy mãi là người dưng mà ta có đủ dũng khí để thương nhất trong cuộc đời này…

 Dung Nhi

CÓ NHỮNG NGƯỜI MÃI CHƯA CÓ NGƯỜI YÊU,CHỈ VÌ ĐẶT QUÁ NHIỀU TIÊU CHUẨN

CÓ NHỮNG NGƯỜI MÃI CHƯA CÓ NGƯỜI YÊU,CHỈ VÌ ĐẶT QUÁ NHIỀU TIÊU CHUẨN.

 Bạn có thể biện lý do bận rộn, không gặp người phù hợp, mất niềm tin vào tình yêu… thế nhưng đã đến lúc bạn nhận ra, có phải bạn đang đặt ra quá nhiều tiêu chuẩn cho nửa kia của mình? 

    Tôi có một cô bạn gái xinh xắn, học hành đàng hoàng, công việc ổn định, nhưng mãi vẫn chưa có người yêu. Cũng có lúc cô ấy tự hỏi tại sao với những điều kiện thế này mà chẳng tìm nổi một người đàn ông phù hợp, nắng mưa, ốm đau, mệt mỏi cũng chỉ một mình đối diện với cô đơn. Cô ấy nhiều lúc trách đời bạc bẽo, trách tình yêu thời nay chẳng đáng tin, rồi lại so sánh những gã đang tán tỉnh mình với người yêu trước. 
    'Người yêu trước của tớ cao 1m80, còn anh chàng này cao chưa tới 1m70. Tớ không thích yêu người lùn như thế…'. 'Tớ đang băn khoăn hai gã này, một người thì ngoại hình ổn nhưng chức vụ không cao, còn người kia lại hơi xấu trai nhưng có tiền, mà tớ lại thích nhìn tạm ổn, nghề nghiệp ổn định, yêu thương, tôn trọng tớ là được…'. Vậy là những chàng trai lại lần lượt bước qua đời cô gái ấy, vẫn là chữ 'out' cho tất cả những ai không đạt yêu cầu. 
    Có đôi lần, cô bạn tôi cũng ngậm ngùi tiếc nuối những chàng trai vụt qua, nhưng bởi bản thân có quá nhiều kỳ vọng, quá nhiều yêu cầu nên vẫn chẳng tìm được ai. Nhưng cô ấy chưa nhận ra mình đã đặt ra quá nhiều chuẩn mực cho tình yêu. Thực sự thì… 
    Họ có thể đẹp trai nhưng chẳng thể cao như bạn vẫn ước. Họ có thể giỏi giang nhưng có thể sẽ chẳng giàu có như các 'boss' trong truyện ngôn tình. Họ có thể tinh thông các hoạt động ngoài xã hội nhưng lại có quá ít kinh nghiệm chiều chuộng trong tình yêu… 
    Có bao giờ bạn tự hỏi, liệu mình đang đặt ra quá nhiều tiêu chuẩn cho nửa kia? 
    Có thể bạn sẽ cười khi đọc tới những dòng này, nhưng có bao giờ bạn nghĩ về lý do mình mãi chưa tìm được một nửa phù hợp? Có bao giờ bạn mở lòng với một anh chàng có một khuyết điểm nào đó mà bạn từng nghĩ rằng mình sẽ không thích và không chấp nhận điều đó? Có bao giờ bạn nghĩ rằng bạn sẽ yêu một chàng trai trầm tính thay vì anh chàng có tính cách sôi nổi như bản thân từng mong muốn? 
    Bạn có nhận ra, đôi lúc mình đã quên rằng sống trên đời không phải tìm kiếm một người hoàn hảo mà để học cách yêu một người không hoàn hảo. Và bạn hãy nhớ, chọn người yêu không cần tiêu chuẩn nào khác, chính là chọn người yêu thương bạn. Cho dù anh ta có đẹp trai, có tài năng đến nhường nào, hài hước ra sao, nói hay đến đâu, có năng lực, có ngoại hình, ga lăng, tốt bụng… nếu anh ta không thương bạn, thì tất cả những thứ đó đều vô dụng!
     Có một người cha đã từng khuyên con gái rằng: 'Muốn biết yêu hay không yêu, hãy xem cậu ta cố gắng bao nhiêu. Muốn biết phù hợp với con hay không, đừng hỏi cậu ta có những gì, mà hãy hỏi nụ cười và nước mắt của con. Một người cứ luôn khiến con rơi nước mắt, điều kiện có tốt đến đâu cũng chớ có cần. Một người luôn làm con cười, cho dù phải chịu khổ cũng đáng'. 
    Vậy đó, là con gái, hãy sẵn sàng cho một người 'kém' hơn chuẩn mực của bạn một cơ hội, đó cũng là cho bản thân một cơ hội. Bởi chuẩn mực thì chẳng bao giờ đúng hoàn toàn. 
    Bạn sẽ vui biết bao nếu gặp đúng người mình vẫn hằng mơ ước. Thế nhưng khi không tìm được một người có đủ những gạch đầu dòng bạn từng muốn, thì hãy cho họ cơ hội để cố gắng, để chứng minh, để tốt lên. Nếu không có người yêu chỉ vì khi gặp một người, bạn thường nói 'có tình cảm, nhưng…' thì bạn nên trách bản thân mình trước khi trách người khác, trách tình yêu, trách thiên hạ. 
    Dù ở thời đại ai cũng mẫn cảm với tiền bạc, thì hãy dành ra một phần trái tim cho tình yêu lên tiếng, hãy tìm người sẵn sàng lau nước mắt, ở bên bạn lúc cùng cực nhất, xấu xí nhất, đó chính là người thật lòng yêu bạn. Thế là đủ! 
                                                                                                            Theo : Dung Nhi

THÍCH AI THÌ CỨ TOẢ TÌNH ĐI,CÙNG LẮM THÌ KHỎI LÀM BẠN NỮA

THÍCH AI THÌ CỨ TOẢ TÌNH ĐI,CÙNG LẮM THÌ KHỎI LÀM BẠN NỮA

Thích ai thì phải nói, chứ đừng ôm mộng sầu thảm thiết lúc nào cũng băn khoăn không biết bản thân nên làm gì. Cùng lắm thì khỏi làm bạn nữa, mình có thiếu bạn bè gì đâu phải không?

Nếu có một tình yêu khó khăn, khổ sở nhất thì đó chính là yêu đơn phương. Vào một ngày đẹp trời bỗng dưng phát hiện ra mình crush một người. Chẳng vì lý do gì cả, đôi khi đơn giản chỉ vì người ấy là người duy nhất mỉm cười với ta vào một ngày khỉ gió nào đó, vì vẻ ngoài ngồ ngộ hay vì người ấy đẹp trai, giỏi giang, hoặc khi thấy người ta tự dưng bầu trời cao rộng hơn biết mấy.

Và thế là bắt đầu những chuỗi ngày truy tìm các thông tin của crush. Nào là xem facebook viết gì, hồi 10 năm trước người ta thế nào, có thích ai không, cung hoàng đạo là gì, có hợp với mình không nhỉ?... Nếu không hợp nhau thì vẫn viện cớ phải hợp, nhất định là hợp. Từ khi biết thích một người, tự dưng chúng ta trở thành người ngớ ngẩn hơn cả. Dù cho trước đây chúng ta có thông minh, nhanh nhẹn, lém lỉnh, hài hước đến nhường nào thì khi nói chuyện với người đó ta bỗng thấy mình trở nên nhạt nhẽo, ngu ngốc. Kỹ năng giao tiếp cũng giảm sút trầm trọng mà không biết nguyên nhân.

Luôn có vô vàn điều dở hơi khi ta thích một người, kể cả chuyện khi đầu tóc bê bết nhất, khuôn mặt mộc thảm hại nhất lao ra đường thì gặp ngay người ta. Crush là người khiến ta thấy mình thiếu tự tin và xấu xí nhất. Nhưng lại sợ hãi nếu như bày tỏ thì người ta sẽ biến mất ngay lập tức. Việc tỏ tình lúc nào cũng thật sự khó khăn, cứ vào tin nhắn mãi để bắt chuyện, xóa rồi viết, viết rồi xóa như một đứa dở hơi. Mà mình lại là con gái, thì có nên chủ động hay không?

"Việc tỏ tình lúc nào cũng thật sự khó khăn, mà mình lại là con gái, thì có nên chủ động hay không?"


Thật ra cô gái ạ, trên cuộc đời này không phải ai cũng tìm được một người khiến bản thân trở nên ngớ ngẩn và ngây thơ như thế, cũng không mấy ai may mắn tìm được người khiến mình rung động ấy đâu. Thế nên là đừng bỏ lỡ.

Nếu thích ai, thấy thời gian khổ cực đủ rồi, không muốn phải lấm la lấm lét nữa, không muốn nhiều khi nước mắt rơi vô cớ khi người ta bỗng vô tâm không chú ý đến mình. Hãy thở thật sâu rồi nhắm mắt nhắm mũi mà nói những gì chân thành nhất, nếu người ta từ chối không thích mình thì đành chịu thôi, quê thì cũng quê rồi, xấu hổ quá thì kiểu gì sau cũng hết, buồn thật, đau thật nhưng biết giới hạn của đoạn tình cảm này. Người ta mà bảo mình làm bạn thôi thì cứ mạnh dạn mà bảo tui nhiều bạn rồi, không cần thêm bạn nữa. Thế cho nó ngầu!

Đó là tình huống xấu nhất thôi, còn lỡ người ta mà đáp trả thì sao. Lỡ người ta cũng thinh thích mình nhưng cũng sợ sệt giống mình lại chả có thêm một mùa hoa à. Vậy nên đừng sợ người ta từ chối, đừng sợ mối quan hệ rồi sẽ chẳng còn nữa, sợ người ta bỏ đi, đừng kìm hãm mình trong một khuôn khổ nào cả. Mở lời thì khó nhưng yêu đơn phương khổ quá chừng còn khó hơn.

Thích ai thì cứ bày tỏ, chỉ cần mình đủ chân thành, đủ nhẫn nại, đủ kiên trì thì bản thân đã là một sự cố gắng lớn, xứng đáng được hưởng hạnh phúc rồi. Đừng im lặng để mãi ngày sau nuối tiếc. Cứ ngầu một lần đi cho đời nhiều bất ngờ, nghen!

Theo Dung Nhi