Giông bão dừng lại ngoài hiên,
Về đây Góc Nhỏ, bình yên tâm hồn.

CÓ NHỮNG NGƯỜI MÃI CHƯA CÓ NGƯỜI YÊU,CHỈ VÌ ĐẶT QUÁ NHIỀU TIÊU CHUẨN

Bạn có thể biện lý do bận rộn, không gặp người phù hợp, mất niềm tin vào tình yêu… thế nhưng đã đến lúc bạn nhận ra, có phải bạn đang đặt ra quá nhiều tiêu chuẩn cho nửa kia của mình?

THÍCH AI THÌ CỨ TOẢ TÌNH ĐI,CÙNG LẮM THÌ KHỎI LÀM BẠN NỮA

Thích ai thì phải nói, chứ đừng ôm mộng sầu thảm thiết lúc nào cũng băn khoăn không biết bản thân nên làm gì. Cùng lắm thì khỏi làm bạn nữa, mình có thiếu bạn bè gì đâu phải không?

NHỮNG TRÒ "NGHỊCH NGU" CỦA TRẺ EM NÔNG THÔN 8x, 9x

Thế hệ Gen Z hay Alpha sau này chắc khó mà tưởng tượng nổi cái thời chúng mình chơi toàn “đồ tự chế”, nghịch thì thôi rồi, ngã sứt đầu mẻ trán mà vẫn cười hố hố.Thế nên mình muốn kể lại, để anh em 8x, 9x cùng ôn lại thời “oanh liệt”, và cho lớp đàn em sau này biết cha anh tụi nó nghịch cỡ nào!

NGÀY ĐẸP TRỜI TRONG TÔI TẠI DLU

Ôi! Đẹp làm sao màu xanh ngát
Chim hát rền vang, gió nhẹ lay
Cỏ cây nghiêng mình theo điệu hát
Cá vui nhảy múa tựa dưới hồ.

SỐNG TỐT KHÔNG CHỈ LÀ ĐẠO ĐỨC - ĐÓ LÀ KHOA HỌC

Bạn đã từng nghe: "Gieo nhân nào, gặt quả đó." Nhưng bạn có biết khoa học hiện đại đang xác nhận điều này – rất cụ thể.

07/05/2026

MỖI LẦN BẠN NGẠI LÀ BẠN MẤT ĐI MỘT CƠ HỘI


Xã hội sẽ không có chỗ cho người ngại

Bạn ngại nói – nên người khác không biết bạn muốn gì.

Bạn ngại hỏi – nên bạn mãi loay hoay trong mù mờ.

Bạn ngại bắt chuyện – nên bạn lỡ mất một người có thể thay đổi cuộc đời bạn.

Bạn ngại bắt đầu lại – nên bạn mãi đứng sau một cuộc sống không thuộc về mình.

Bạn ngại bị đánh giá – nên bạn sống dưới ánh mắt người khác, không phải trái tim mình.

Và rồi bạn bảo mình không có cơ hội, không gặp đúng người, không tìm được hướng đi.

Nhưng có bao giờ bạn tự hỏi: có phải do chính mình đã từ chối những điều đó – chỉ vì NGẠI?

Cái ngại chả giúp ích được gì ngoài việc cản trở bạn trì hoãn

Dừng lại ngay đi

Trong lúc bạn đang ngại thì cơ hội đã nằm trong tay người khác

Mạnh mẽ vượt qua cái ngại đó

Bạn sống cho chính mình mà, không phải để làm vừa lòng ánh nhìn người khác.

Ngẩng cao đầu lên và bắt đầu, ngay bây giờ.

 


NHỮNG TRÒ "NGHỊCH NGU" CỦA TRẺ EM NÔNG THÔN 8x, 9x (PHẦN 1)

NHỮNG TRÒ "NGHỊCH NGU" CỦA TRẺ EM NÔNG THÔN 8x, 9x

Từ lâu rồi, mình ấp ủ ý định viết một chuỗi bài về những trò nghịch dại của trẻ con nông thôn thế hệ 8x, 9x. Bởi vì chính mình – cũng từng là đứa trẻ nông thôn thứ thiệt – lớn lên trần trụi với cành cây, ngọn cỏ, và… vâng, từng lấy que chọc đít bò một cách đầy nghệ thuật.


Thế hệ Gen Z hay Alpha sau này chắc khó mà tưởng tượng nổi cái thời chúng mình chơi toàn “đồ tự chế”, nghịch thì thôi rồi, ngã sứt đầu mẻ trán mà vẫn cười hố hố.Thế nên mình muốn kể lại, để anh em 8x, 9x cùng ôn lại thời “oanh liệt”, và cho lớp đàn em sau này biết cha anh tụi nó nghịch cỡ nào!

Các bạn biết rồi đấy, ở nông thôn những năm 2000, nhà nào chẳng nuôi chó. Ít thì một con, nhiều thì vài ba con. Vừa trông nhà, vừa để… thờ ịt. Đa phần đều là chó cỏ, nhỏ con nhưng gan lì, sủa to và đặc biệt trung thành – giữ nhà khiếp phải biết. Ấy thế mà tụi trẻ con nông thôn chúng mình lại biến bản năng “giữ nhà” ấy của loài chó… thành trò chơi quốc dân – chọc chó!

Bước 1 – Tìm mục tiêu:
Cả bầy kéo nhau đi trinh thám làng trên xóm dưới. Vừa đi vừa la hét, đi qua nhà nào mà chó sủa inh ỏi là… bắt được sóng!
“Xác nhận mục tiêu” thành công – cả bọn đánh dấu địa chỉ cần chọc.

Bước 2 – Chọn đối tượng:
Nhà nào đáng ghét thì chọc, hoặc nhà nào hiền lành, không cọc thì chọc.
Chứ nhà nào nóng tính, chọc xong mà họ vác chổi chạy ra là xác định no đòn.

Bước 3 – Hành động!
Cả bầy áp sát cổng, bắt đầu kích hoạt tiếng ồn: gào, gõ, nhảy, la hét, nhảy múa tung tăng.
Chừng nào chó trong nhà nhảy sổ ra sủa inh tai thì… Chạy!!!

Chạy nhanh như gió, dép văng tứ tung. Đứa nào chậm là xác định “ăn đòn” – hoặc là của chó, hoặc là của phụ huynh. Thường thì mấy con chó đuổi một đoạn rồi dừng (vì hết lãnh thổ), lúc ấy cả bầy ngã vật ra cười hố hố, đứa thì vỗ đùi đen đét, đứa thì cười sằng sặc. Đứa nào chạy chậm là xác định bị “đớp”. Mà mình – chính chủ bài viết này – vinh dự được cắn hai phát liền! Chuyện là hôm đó mình theo bầy anh lớn đi chọc chó. Mình nhỏ con nhất, chạy chậm nhất, và kết quả là… hai vết sẹo huyền thoại. Ai muốn xem bằng chứng, cứ inbox, mình show liền. Còn nhớ hôm đó về nhà, mình vừa khóc vừa bị mẹ mắng, vừa đau vừa xấu hổ. Nhưng chỉ vài hôm sau… lại chọc tiếp! Anh hùng mà, sợ gì mấy con chó! 

Bây giờ nhớ lại, vẫn thấy rùng mình vì hai lần bị chó táp, nhưng cũng thấy biết ơn. Vì nhờ những trò nghịch ngợm “bá đạo” đó mà tuổi thơ nông thôn của mình rực rỡ hơn bao giờ hết

MỖI NGƯỜI SẼ CÓ MỘT LỐI SỐNG

 
MỖI NGƯỜI SẼ CÓ MỘT LỐI SỐNG

Rồi sẽ đến một ngày,chúng ta sẽ lớn lên sẽ cảm thấy mình thật sự lạc lõng giữa dòng đời bao la.Đúng,chẳng có gì suôn sẻ cả,và sẽ có 2 loại mà ai cũng đều nằm trong đó.

1. Là người được gia đình bao bọc quá kĩ lưỡng,quá thoải mái sống êm dịu nhẹ nhàng ngày này qua tháng nọ.Và rồi,đến một ngày nào đó người thuộc loại này sẽ mất đi phương hướng,sẽ cảm thấy yếu đuối và thấy mình thật sự thất bại.

2. Là người được gia đình ủng hộ,được tự do độc lập suy nghĩ,tự do theo đuổi thứ mình thích và tự do cố gắng một cách mãnh liệt khi không có sự can ngăn từ gia đình.Và rồi,họ đã trở nên mạnh mẽ khi nào không hay,họ trở nên lanh lợi hơn,tự giải quyết vấn đề một cách quyết đoán mà đến họ xem lại còn không nhận ra mình.

Và nếu sự yếu đuối và lo sợ bị bỏ lại của một con người dâng cao,họ sẽ cảm thấy tự ti về mọi thứ,cảm thấy thua thiệt và thứ đáng lẽ họ đã học được từ sớm chứ không phải 30 tuổi hay 35 tuổi mới có thể bắt đầu học.

Cuối cùng bước ra đời,họ sẽ là ai.

TỐC ĐỘ TRẢ LỜI TIN NHẮN TỶ LỆ THUẬN VỚI TÌNH CẢM NGƯỜI TA DÀNH CHO BẠN


TỐC ĐỘ TRẢ LỜI TIN NHẮN TỶ LỆ THUẬN VỚI TÌNH CẢM NGƯỜI TA DÀNH CHO BẠN

Bạn có tin vào điều này không? Một sự thật hiển nhiên đấy, nếu người ta mãi mà không trả lời tin nhắn của bạn thì bạn nghĩ đúng rồi, người ta không thích bạn. Thế thôi!

Điều này cũng giống như gặp phải người vô tâm không phải vì người ta bận, mà đó là vì trái tim người ta không hướng về bạn và thế là người ta luôn tỏ ra bận rộn với bạn. Chúng ta luôn là những kẻ khờ khạo trong tình yêu và có ít nhiều ảo tưởng.

Chúng ta đôi khi cứ nghĩ rằng chỉ cần thành tâm quan tâm họ, dành thời gian cho họ, đeo đuổi họ thì họ sẽ động lòng mà yêu ta. Nhưng không, tỷ lệ phần trăm này rất ít, có chăng là dành cho những cô gái xinh đẹp cộng may mắn mà thôi. Còn đối với những đứa có nhan sắc thường thường như ta, sự đeo đuổi đó lắm khi còn làm họ cảm thấy khó chịu.

Những ngày chúng ta để ý đến một người, thế giới của chúng ta tràn ngập hình ảnh của họ. Chúng ta luôn muốn biết giờ này họ đang làm gì, ở đâu, với ai. Và rồi chúng ta còn mò mẫm hết facebook của người ta để xem hết về quá khứ của người đó. Khi sự chú ý này lên đến đỉnh điểm, chúng ta bèn liều lĩnh, dũng cảm nhắn tin cho họ.

Kiểu như: 'Khi em thật lòng thích anh, em không cần tự trọng nữa'.

Sau tin nhắn đó là lúc chúng ta nhìn chăm chăm vào màn hình điện thoại, đợi người kia hồi âm. Một phút rồi một giờ trôi qua, chúng ta cảm giác như vài năm dài đằng đẵng. Có khi chúng ta sẽ tự chửi mình là ngu ngốc, là vớ vẩn… vì mãi vẫn chưa thấy tin nhắn từ người kia, nhưng đến khi nhận được tin nhắn rồi thì chúng ta mới dám khẳng định là mình ngu ngốc thật.

Vậy đó, tình yêu đôi khi là những trò đùa. Và qua nhiều lần lấy cái dũng cảm của mình để bao biện thì chính thức rút ra kết luận: Tốc độ trả lời tin nhắn tỷ lệ thuận với tình cảm người ta dành cho mình. Có thể một lần, hai lần người ta bận thì trả lời chậm nhưng vài lần như thế thật thì người ta đang thấy chúng ta đúng là những kẻ quấy rối.

Theo lý thuyết, nếu chúng ta kiên trì thì cuối cùng người ta cũng mềm lòng, sự thật chính là khi chúng ta kiên trì một vài lần, chỉ một vài lần thôi mà thái độ người ta vẫn không xoay chuyển, tin nhắn của người ta trả lời vẫn vô cùng thờ ơ và chậm chạp như một chú rùa thì chắc rồi, người ta không để ý hoặc đã có đối tượng khác.

Con gái được quyền chủ động, đó là điều hiển nhiên trong thế giới này, nhưng tỷ lệ thành công thì lại chiếm một phần rất nhỏ. À nói đến đây sẽ có thêm một số cô gái ngây thơ tơ mơ bảo tiếp rằng nhưng cũng có khi người ấy chủ động nhắn tin cho mình thì sao? Đúng rồi, nếu chủ động nhiều lần, trả lời siêu nhanh tức là bạn đã thành công. Còn nếu chủ động nhưng rồi mọi thứ lại trở về quỹ đạo cũ thì hẳn là khi đó chàng ta… rảnh.

Cuộc sống này đôi khi chẳng có màu hồng như chúng ta nghĩ, tìm được người mình yêu và yêu mình cũng rất đỗi khó khăn. Vậy nên nếu tìm được một chàng trai buồn ngủ ríu cả mắt vẫn cố gắng nhắn tin cho bạn, hay bận đến 'sấp mặt' vẫn cố vớt vát nhắn cho bạn vài dòng hỏi thăm, nhắc nhở thì hãy trân trọng người ấy đi.

Dù sao thì căn cứ vào 'định luật thời gian và tốc độ trả lời tin nhắn' cũng đo được mấy phần tình yêu rồi. Có buồn vì mình đôi lần ngu cũng không sao cả, sau này sẽ dễ chấp nhận và biết kiên nhẫn chờ một người thuộc về mình thôi.

Theo Dung Nhi


SAU NÀY CHÚNG TA CÁI GÌ CŨNG CÓ,NHƯNG LẠI KHÔNG CÓ CHÚNG TA

 


SAU NÀY CHÚNG TA CÁI GÌ CŨNG CÓ,NHƯNG LẠI KHÔNG CÓ CHÚNG TA.

Những năm tháng đó, chúng ta chẳng có gì ngoài dũng khí và tình yêu chân thành. Những năm tháng sau này, chúng ta cái gì cũng có nhưng lại chẳng còn có dũng khí mà nói yêu thương nhau nữa.

Gửi chúng ta của thời niên thiếu…

Hồi trẻ chúng ta luôn coi nhẹ phần mở đầu, tình yêu của chúng ta ngày đó đến tự nhiên như hơi thở, đến nỗi đôi khi chúng ta còn không biết bắt đầu từ lúc nào. Những năm tháng đó chúng ta chẳng có gì ngoài dũng khí, chẳng ngại nói lời yêu, chẳng ngại thể hiện tình yêu.

Đó là những năm chúng ta chẳng có gì cả, ngoài có 'chúng ta'. Là những năm cả hai vẫn còn miệt mài ngồi trên ghế giảng đường, miệt mài với sách vở, với những giờ làm thêm để kiếm tiền. Tình yêu cũng vô cùng đơn giản, ngày ngày đi học, ngày ngày viết những tin nhắn sến sẩm dành cho nhau. Chiếc điện thoại ngày ấy chỉ chứa chưa được một trăm tin nhắn, thế nên mỗi lúc đầy tin nhắn lại phải phân vân lựa chọn không biết nên xóa tin nào, tin nào nên giữ lại. Mỗi lần có khuyến mãi tin nhắn là vui lắm, đăng ký rồi nhắn tin hí hoáy cả ngày cho nhau không biết chán. Gặp nhau chẳng có tiền ăn cơm cứ nhường nhau mãi, đến ngày kỷ niệm cũng chỉ dám tặng nhau một bông hồng.

Những ngày tình yêu gặp giông bão, hai đứa chẳng nói với nhau câu gì nhưng cuối cùng sợ mất nhau lại vội vàng chạy đến trước cổng nhà khóc lóc như mưa, chỉ cần thế thôi là đã làm hòa, không nỡ mà giận người kia nữa. Năm ấy chúng ta cố gắng, hứa hẹn với nhau nhiều điều, từ việc sau này sẽ cùng nhau ra trường, cùng nhau phấn đấu, cùng nhau xây dựng tương lai, cùng nhau có một gia đình ấm áp.

Năm đó tình yêu của chúng ta thiếu thốn vật chất nhưng lại rất chân thành. Nghĩ rằng chàng trai, cô gái đi cùng mình thời niên thiếu sẽ chung đường mãi đến mai sau.

Nhưng tình yêu lại không chiến thắng nổi những thử thách, khoảng cách, cám dỗ, thời gian. Thế rồi chúng ta chẳng chờ được nhau.

Khi đã trưởng thành, chúng ta đều trở thành những người như mình từng mong muốn. Chúng ta mua được mọi thứ mà ngày xưa hai đứa chỉ đứng ngắm, chúng ta có thể tới những nhà hàng đắt tiền, nơi mà chúng ta đã từng làm thuê, chúng ta có thể mua những món quà giá trị mà hẳn là những cô, cậu bé ngày xưa sẽ thích lắm.

Sau này chúng ta cái gì cũng có, chỉ là không có 'chúng ta'. Không có cô gái, chàng trai của mười năm trước. Thời gian khắc nghiệt, sự thật đau lòng. Những năm tháng ấy thứ chúng ta để lỡ mất không phải là tình yêu, mà là dũng khí. Khi chúng ta đã có đầy đủ mọi thứ, thứ chúng ta thiếu đó là sự dũng cảm trong mỗi cuộc tình. Chúng ta né tránh những sự tổn thương không đáng có, chúng ta luôn phải đảm bảo an toàn cho trái tim mình, nên chúng ta bỏ lỡ nhiều điều.

Nhiều lúc chúng ta thèm lắm cảm giác của chúng ta ngày xưa ấy, yêu một cách cuồng nhiệt, sống một cách tự do. Thế nhưng chúng ta của bây giờ đều là những người chín chắn, chúng ta sợ đổ vỡ, sợ chia ly, sợ rào cản. Là của chúng ta với một trái tim tưởng mạnh mẽ nhưng lại đầy yếu đuối.

Hai chúng ta mỗi người có một cuộc sống riêng, không liên quan, không can thiệp, không làm phiền nhau. Thời gian cuốn trôi tất cả mọi thứ, thỉnh thoảng nhớ lại thời xa xưa cũ chỉ vội lướt qua rồi bước tiếp cho kịp dòng đời. Chọn lấy một người để yêu một tình yêu đủ bình thường và ít rủi ro nhất.

Nhưng những ngày như hôm nay, mưa gió ngập đầy, lại thấy thương nhớ chúng ta của những tháng năm ấy quá, chỉ nhớ thương thôi cũng đủ đau lòng rồi.

Chỉ tiếc thanh xuân thì trôi nhanh mà kim đồng hồ không quay ngược. Dù thế nào cũng phải thừa nhận, người ấy mãi là người dưng mà ta có đủ dũng khí để thương nhất trong cuộc đời này…

 Dung Nhi

CÓ NHỮNG NGƯỜI MÃI CHƯA CÓ NGƯỜI YÊU,CHỈ VÌ ĐẶT QUÁ NHIỀU TIÊU CHUẨN

CÓ NHỮNG NGƯỜI MÃI CHƯA CÓ NGƯỜI YÊU,CHỈ VÌ ĐẶT QUÁ NHIỀU TIÊU CHUẨN.

 Bạn có thể biện lý do bận rộn, không gặp người phù hợp, mất niềm tin vào tình yêu… thế nhưng đã đến lúc bạn nhận ra, có phải bạn đang đặt ra quá nhiều tiêu chuẩn cho nửa kia của mình? 

    Tôi có một cô bạn gái xinh xắn, học hành đàng hoàng, công việc ổn định, nhưng mãi vẫn chưa có người yêu. Cũng có lúc cô ấy tự hỏi tại sao với những điều kiện thế này mà chẳng tìm nổi một người đàn ông phù hợp, nắng mưa, ốm đau, mệt mỏi cũng chỉ một mình đối diện với cô đơn. Cô ấy nhiều lúc trách đời bạc bẽo, trách tình yêu thời nay chẳng đáng tin, rồi lại so sánh những gã đang tán tỉnh mình với người yêu trước. 
    'Người yêu trước của tớ cao 1m80, còn anh chàng này cao chưa tới 1m70. Tớ không thích yêu người lùn như thế…'. 'Tớ đang băn khoăn hai gã này, một người thì ngoại hình ổn nhưng chức vụ không cao, còn người kia lại hơi xấu trai nhưng có tiền, mà tớ lại thích nhìn tạm ổn, nghề nghiệp ổn định, yêu thương, tôn trọng tớ là được…'. Vậy là những chàng trai lại lần lượt bước qua đời cô gái ấy, vẫn là chữ 'out' cho tất cả những ai không đạt yêu cầu. 
    Có đôi lần, cô bạn tôi cũng ngậm ngùi tiếc nuối những chàng trai vụt qua, nhưng bởi bản thân có quá nhiều kỳ vọng, quá nhiều yêu cầu nên vẫn chẳng tìm được ai. Nhưng cô ấy chưa nhận ra mình đã đặt ra quá nhiều chuẩn mực cho tình yêu. Thực sự thì… 
    Họ có thể đẹp trai nhưng chẳng thể cao như bạn vẫn ước. Họ có thể giỏi giang nhưng có thể sẽ chẳng giàu có như các 'boss' trong truyện ngôn tình. Họ có thể tinh thông các hoạt động ngoài xã hội nhưng lại có quá ít kinh nghiệm chiều chuộng trong tình yêu… 
    Có bao giờ bạn tự hỏi, liệu mình đang đặt ra quá nhiều tiêu chuẩn cho nửa kia? 
    Có thể bạn sẽ cười khi đọc tới những dòng này, nhưng có bao giờ bạn nghĩ về lý do mình mãi chưa tìm được một nửa phù hợp? Có bao giờ bạn mở lòng với một anh chàng có một khuyết điểm nào đó mà bạn từng nghĩ rằng mình sẽ không thích và không chấp nhận điều đó? Có bao giờ bạn nghĩ rằng bạn sẽ yêu một chàng trai trầm tính thay vì anh chàng có tính cách sôi nổi như bản thân từng mong muốn? 
    Bạn có nhận ra, đôi lúc mình đã quên rằng sống trên đời không phải tìm kiếm một người hoàn hảo mà để học cách yêu một người không hoàn hảo. Và bạn hãy nhớ, chọn người yêu không cần tiêu chuẩn nào khác, chính là chọn người yêu thương bạn. Cho dù anh ta có đẹp trai, có tài năng đến nhường nào, hài hước ra sao, nói hay đến đâu, có năng lực, có ngoại hình, ga lăng, tốt bụng… nếu anh ta không thương bạn, thì tất cả những thứ đó đều vô dụng!
     Có một người cha đã từng khuyên con gái rằng: 'Muốn biết yêu hay không yêu, hãy xem cậu ta cố gắng bao nhiêu. Muốn biết phù hợp với con hay không, đừng hỏi cậu ta có những gì, mà hãy hỏi nụ cười và nước mắt của con. Một người cứ luôn khiến con rơi nước mắt, điều kiện có tốt đến đâu cũng chớ có cần. Một người luôn làm con cười, cho dù phải chịu khổ cũng đáng'. 
    Vậy đó, là con gái, hãy sẵn sàng cho một người 'kém' hơn chuẩn mực của bạn một cơ hội, đó cũng là cho bản thân một cơ hội. Bởi chuẩn mực thì chẳng bao giờ đúng hoàn toàn. 
    Bạn sẽ vui biết bao nếu gặp đúng người mình vẫn hằng mơ ước. Thế nhưng khi không tìm được một người có đủ những gạch đầu dòng bạn từng muốn, thì hãy cho họ cơ hội để cố gắng, để chứng minh, để tốt lên. Nếu không có người yêu chỉ vì khi gặp một người, bạn thường nói 'có tình cảm, nhưng…' thì bạn nên trách bản thân mình trước khi trách người khác, trách tình yêu, trách thiên hạ. 
    Dù ở thời đại ai cũng mẫn cảm với tiền bạc, thì hãy dành ra một phần trái tim cho tình yêu lên tiếng, hãy tìm người sẵn sàng lau nước mắt, ở bên bạn lúc cùng cực nhất, xấu xí nhất, đó chính là người thật lòng yêu bạn. Thế là đủ! 
                                                                                                            Theo : Dung Nhi

THÍCH AI THÌ CỨ TOẢ TÌNH ĐI,CÙNG LẮM THÌ KHỎI LÀM BẠN NỮA

THÍCH AI THÌ CỨ TOẢ TÌNH ĐI,CÙNG LẮM THÌ KHỎI LÀM BẠN NỮA

Thích ai thì phải nói, chứ đừng ôm mộng sầu thảm thiết lúc nào cũng băn khoăn không biết bản thân nên làm gì. Cùng lắm thì khỏi làm bạn nữa, mình có thiếu bạn bè gì đâu phải không?

Nếu có một tình yêu khó khăn, khổ sở nhất thì đó chính là yêu đơn phương. Vào một ngày đẹp trời bỗng dưng phát hiện ra mình crush một người. Chẳng vì lý do gì cả, đôi khi đơn giản chỉ vì người ấy là người duy nhất mỉm cười với ta vào một ngày khỉ gió nào đó, vì vẻ ngoài ngồ ngộ hay vì người ấy đẹp trai, giỏi giang, hoặc khi thấy người ta tự dưng bầu trời cao rộng hơn biết mấy.

Và thế là bắt đầu những chuỗi ngày truy tìm các thông tin của crush. Nào là xem facebook viết gì, hồi 10 năm trước người ta thế nào, có thích ai không, cung hoàng đạo là gì, có hợp với mình không nhỉ?... Nếu không hợp nhau thì vẫn viện cớ phải hợp, nhất định là hợp. Từ khi biết thích một người, tự dưng chúng ta trở thành người ngớ ngẩn hơn cả. Dù cho trước đây chúng ta có thông minh, nhanh nhẹn, lém lỉnh, hài hước đến nhường nào thì khi nói chuyện với người đó ta bỗng thấy mình trở nên nhạt nhẽo, ngu ngốc. Kỹ năng giao tiếp cũng giảm sút trầm trọng mà không biết nguyên nhân.

Luôn có vô vàn điều dở hơi khi ta thích một người, kể cả chuyện khi đầu tóc bê bết nhất, khuôn mặt mộc thảm hại nhất lao ra đường thì gặp ngay người ta. Crush là người khiến ta thấy mình thiếu tự tin và xấu xí nhất. Nhưng lại sợ hãi nếu như bày tỏ thì người ta sẽ biến mất ngay lập tức. Việc tỏ tình lúc nào cũng thật sự khó khăn, cứ vào tin nhắn mãi để bắt chuyện, xóa rồi viết, viết rồi xóa như một đứa dở hơi. Mà mình lại là con gái, thì có nên chủ động hay không?

"Việc tỏ tình lúc nào cũng thật sự khó khăn, mà mình lại là con gái, thì có nên chủ động hay không?"


Thật ra cô gái ạ, trên cuộc đời này không phải ai cũng tìm được một người khiến bản thân trở nên ngớ ngẩn và ngây thơ như thế, cũng không mấy ai may mắn tìm được người khiến mình rung động ấy đâu. Thế nên là đừng bỏ lỡ.

Nếu thích ai, thấy thời gian khổ cực đủ rồi, không muốn phải lấm la lấm lét nữa, không muốn nhiều khi nước mắt rơi vô cớ khi người ta bỗng vô tâm không chú ý đến mình. Hãy thở thật sâu rồi nhắm mắt nhắm mũi mà nói những gì chân thành nhất, nếu người ta từ chối không thích mình thì đành chịu thôi, quê thì cũng quê rồi, xấu hổ quá thì kiểu gì sau cũng hết, buồn thật, đau thật nhưng biết giới hạn của đoạn tình cảm này. Người ta mà bảo mình làm bạn thôi thì cứ mạnh dạn mà bảo tui nhiều bạn rồi, không cần thêm bạn nữa. Thế cho nó ngầu!

Đó là tình huống xấu nhất thôi, còn lỡ người ta mà đáp trả thì sao. Lỡ người ta cũng thinh thích mình nhưng cũng sợ sệt giống mình lại chả có thêm một mùa hoa à. Vậy nên đừng sợ người ta từ chối, đừng sợ mối quan hệ rồi sẽ chẳng còn nữa, sợ người ta bỏ đi, đừng kìm hãm mình trong một khuôn khổ nào cả. Mở lời thì khó nhưng yêu đơn phương khổ quá chừng còn khó hơn.

Thích ai thì cứ bày tỏ, chỉ cần mình đủ chân thành, đủ nhẫn nại, đủ kiên trì thì bản thân đã là một sự cố gắng lớn, xứng đáng được hưởng hạnh phúc rồi. Đừng im lặng để mãi ngày sau nuối tiếc. Cứ ngầu một lần đi cho đời nhiều bất ngờ, nghen!

Theo Dung Nhi